70 lượt xem

Hôm nay, cùng Rối ngẫm nghĩ một chút về trưởng thành nha. Mình đã trưởng thành chưa nhỉ ? Trưởng thành là gì ấy nhỉ ?

Là nhận ra rằng có những thứ mình cực kỳ thích nhưng phải vờ như dửng dưng, cất cho riêng mình, không cố chấp để níu lấy.

Là biết được rằng thế gian đầy rẫy những nỗi sợ nhưng vẫn phải mạnh mẽ đối mặt, vẫn sẵn sàng vượt qua, không lặng lẽ quay đầu.

Nhưng sở thích vẫn là sở thích, nỗi sợ vẫn hãy còn đó. Rồi sẽ có những lúc đêm về, ta day dứt tiếc nuối với những điều đã cũ. Rồi sẽ có những lúc tối trời, nỗi sợ ấy lại hiện ra trong cơn ác mộng, ám ảnh những đêm trường.

Người lớn là thế đấy, khi lớn lên ai chẳng mong mình bé lại để được là chính mình, thích thì nhích, sợ thì lui. Nhưng ai cho phép ta bé hoài bé mãi…

Không dựa dẫm, không phụ thuộc, không chờ đợi, không hi vọng… Tự do tự tại nhưng lại cô đơn …

Không suy nghĩ, không nhớ nhung, không bận tâm bất cứ điều gì… Thoải mái nhẹ lòng nhưng sao cảm giác cứ trống rỗng chông chênh …

—————-

Đôi khi có cái để buồn cũng hay hơn là không có gì vương vấn bởi không gì đáng sợ bằng cảm giác mình không biết mình đang nghĩ gì, cứ cố nghĩ dù trong tâm chẳng hướng đến cái gì …

-Rối-

Roi

Freelance Writer, Ghost Writer | Review sách, quán ngon, kể chuyện mèo và tản mạn cuộc sống hằng ngày

Bạn cũng có thể thích

Chia sẻ với Rối những gì bạn đang nghĩ nhé:

%d bloggers like this: